Skip to main content

Posts

56. Hai Con Quỷ Tranh Nhau Xác Chết

Có ông kia đi xa, đêm một mình tá túc trong gian nhà hoang. Nửa đêm có con quỷ vác một xác chết tới; lại có con quỷ khác đuổi theo, nhè con quỷ tới trước mà trợn mắt quát: ‘Xác chết này của tao, tại sao mày vác tới đây?’ Quỷ tới trước cãi: ‘Của tao, đương nhiên tao vác tới đây.’ Quỷ tới sau mắng: ‘Người chết này của tao mới đúng.’ Hai con quỷ hai bên nắm chặt tay người chết tranh chấp nhau. Quỷ tới trước nói: ‘Ở đây có người, có thể hỏi hắn ai vác xác này tới?’ Quỷ tới sau liền hỏi: ‘Xác chết này ai vác tới?’ Người kia nghĩ bụng: ‘Hai con quỷ mạnh tợn, mình nói thật cũng chết mà nói láo cũng chết. Đằng nào cũng chết việc chi phải nói láo?’ Nghĩ vậy rồi đáp: ‘Của quỷ tới trước vác tới.’ Quỷ tới sau trợn ngược mắt, bẻ lìa một tay của người ấy rồi quẳng xuống đất. Quỷ tới trước liền lấy một tay của người chết lắp vào. Cứ thế hai tay, hai chân, đầu, và toàn thân đều đổi cho người chết. Xong đâu vào đấy hai con quỷ cùng nhau ăn sạch thân thể của ông kia. Ăn xong xoa miệng rồi bỏ đi. Ngư...

55. Nhân Duyên Sariputra Lợi Trí Thông Minh

Thuở xưa, đại để tử của Phật là Sariputra xuất gia không lâu thì dứt hết phiền não, chứng A La Hán quả. Các tì khưu khác thấy lạ và hiếu kì, mới nói với Thế Tôn: ‘Sariputra quá khứ làm gì mà đời này có được lợi trí thông minh như thế, chứng đắc vô nghi hoặc trí như vậy?’ Phật đáp: ‘Thiện hay ác nghiệp tạo tác trong đời quá khứ, thì quả báo quay lại tự thân. Nay tôi nói rõ cho các ông biết những việc làm trong đời quá khứ của Sariputra, cùng nói cho các ông biết cái đạo lí nhân nào quả ấy.’ Trong đời quá khứ ở một thôn lạc nọ, có một vị Bà La Môn, cưới vợ không lâu thì sinh được một người con trai; một vài năm sau lại sinh được một người con gái. Hai anh em lớn lên, thì cha mẹ già đi rồi mất. Người anh kinh qua cái chết của cha mẹ, muốn đi vào núi rừng ẩn cư, và mang theo người em gái ở cùng. Hai anh em nhặt nhạnh hoa trái mà sống. Các vị, loài rắn đen (đại hắc xà) có năm thứ họa hoạn, một là đa sân, hai là đa hận, ba là làm ác, bốn là vô ân, năm là hiểm độc. Người nữ cũng có năm th...

54. Truyện Cưu Na La, Con Vua A Dục (phần 4, hết)

Về sau Cưu Na La cùng vợ rời khỏi Đức Xoa Thi La hướng cố quốc mà đi. Hai vợ chồng lớn lên trong phú quý, thậm chí chưa từng đi đường xa, làm sao kham được cái lụy đi đường gian nan? Hai người trên đường ăn sương ngủ gió, nhờ Cưu Na La giỏi đánh đàn, biết ca xướng và tấu nhạc nên đi đường dùng tài đó mà kiếm ăn, dần dần về được bổn quốc. Lúc tiến vào hoàng cung thì bị lính giữ cửa ngăn trở, đành phải đi ở trong chuồng ngựa. Quá nửa đêm, Cưu Na La đánh đàn mà hát, rằng: ‘Mắt của ta đã mất, nhưng đã thấy tứ đế.’ Lại nói kệ: ‘Người có trí tuệ, thấy được chân tướng sáu căn và sáu trần, lấy trí tuệ làm đèn soi thì có thể ra khỏi sinh tử. Cái khổ của chúng sinh hữu tình trong tam giới tất cả đều từ tâm mà ra, nay phải thấy cho rõ những lầm lạc của chúng sinh hữu tình trong tam giới. Muốn cầu cái vui lớn, thì phải quán niệm để thấy rõ châng tướng sáu căn và sáu trần.’ (*) Vua A Dục nghe thấy thanh âm quen thuộc trong lòng rất đỗi vui mừng. Vua nói: ‘Hôm nay có người nói kệ, lại nghe tiến...

54. Truyện Cưu Na La, Con Vua A Dục (phần 3)

Phu nhân của vua A Dục lợi dụng cơ hội bảy ngày làm vua, lấy danh nghĩa quốc vương, phát lệnh cho dân nước Đức Xoa Thi La lấy mắt của Cưu Na La. Chiếu văn rằng: ‘Quyền lực nay trong tay ta, uy danh ta kinh khiếp, Cưu Na La vương tử dám phạm uy quyền của ta. Nay sắc lệnh quốc dân lấy hai con mắt của hắn. Việc này các ngươi phải làm cho lẹ.’ Chiếu văn cần có ngọc ấn của quốc vương, bà ta lợi dụng lúc A Dục ngủ say, lẻn vô lấy ngọc ấn, đột nhiên A Dục giật mình tỉnh giấc. Phu nhân hỏi: ‘Đại vương, việc gì khiến người kinh hoảng?’ Vương đáp: ‘Ta mộng thấy có con kền kền muốn lấy hai mắt của Cưu Na La. Mộng chẳng lành, nên hoảng sợ.’ Phu nhân đáp: ‘Cưu Na La đang mọi bề tốt lành. Đại vương không nên lo lắng.’ Lát sau, vua lại giật mình dậy. ‘Ta mộng thấy Cưu Na La râu tóc rối bù, móng tay vừa dài vừa nhọn, miệng lại không nói được. Đó là điềm chẳng lành.’ Phu nhân lại vẫn nói: ‘Vương tử đang mọi bề tốt lành, đại vương chớ lo.’ Đợi tới lúc A Dục ngủ say, phu nhân liền trộm đi ngọc ấn, rồi s...

54. Truyện Cưu Na La, Con Vua A Dục (phần 2)

Phía Bắc vương triều Khổng Tước có một nước tên là Đức Xoa Thi La, nước ấy có việc chống lại thánh dụ của vua A Dục. A Dục nghe chuyện, định đích thân sang nước ấy hỏi tội. Đại thần can: ‘Đại vương, không cần đại vương đích thân đi, chỉ cần phái Cưu Na La đi là được.’ A Dục hạ lệnh cho Cưu Na La đi sang Đức Xoa Thi La, Cưu Na La tuân lệnh. A Dục coi con như cõi lòng mình, lúc Cưu Na La sắp xuất hành, vua cảm động, nói kệ: ‘Ta nay nói cho mọi người nghe, Cưu Na La tuy là con nhưng ta coi như chính tâm mình. Vì tấm lòng này của ta mà chuẩn bị mọi sự cho đàng hoàng.’ (*) Theo lệnh của A Dục phải sửa soạn đạo lộ cho nghiêm ngặt, người già, người bệnh, người chết không được xuất hiện trên đường đi của Cưu Na La, rồi vua đích thân tiễn Cưu Na La một đoạn đường. Hai cha con cùng ngồi một xe, lúc tiễn biệt, A Dục ôm cổ Cưu Na La, nhìn vào mắt con, khóc mà nói: ‘Người ta nhìn mắt con, thì trong lòng an vui, nếu có bệnh thì bệnh tiêu tan.’ Lúc ấy có một thầy tướng Ba La Môn nhìn thấy Cưu Na L...

54. Truyện Cưu Na La, Con Vua A Dục (phần 1)

Vua A Dục của nước Ấn Độ cổ trong một ngày xây xong tám vạn bốn ngàn cái tháp, cũng trong ngày ấy phu nhân là Phù Dung sinh hạ một người con trai, mặt mày xinh đẹp, đẹp nhất là đôi mắt, ai trông thấy cũng mừng khen. Cung nhân lập tức báo A Dục biết: ‘Đại vương, công đức tạo tháp thù thắng, phu nhân hôm nay sinh quý tử.’ A Dục nghe tin rất mừng, nói: ‘Hôm nay ta có đại hỉ. Dòng họ Khổng Tước vang danh khắp nơi. Cung nhân nên biết, vương pháp của ta nhờ nó mà lớn mạnh.’ Nhân đó, mới đặt tên vương tử là Đạt Ma Bà Đà Na (nghĩa là Pháp Tăng Trưởng). A Dục nhìn thấy đứa trẻ, vui khôn xiết, nói kệ: ‘Con ta đôi mắt đẹp, nhờ đức lành mà có, ánh quang minh rực rỡ, như hoa Ưu Bà La. Đôi mắt tinh anh trên khuôn mặt đoan chính, như trăng rằm mùa thu.’ Vua A Dục hỏi các đại thần: ‘Các ông từng thấy ai có đôi mắt như hoàng tử không?’ Đáp: ‘Trong muôn người thật chưa từng thấy. Nghe nói trên Núi Tuyết có loài chim tên là Cưu Na La, mắt nó cũng đẹp như mắt hoàng tử.’ Chư thần nói kệ: ‘Trên đỉnh Núi T...

Tại sao nhiều người có thói quen trì hoãn công việc?

Vì ngay từ ban đầu họ vào một nghề mà họ không thích lắm. Đáng lẽ làm việc trong giờ làm việc thì họ làm những việc họ thích. Việc đó đem lại hung thú cho họ, chẳng hạn, họ thích đọc báo, thích nghe nhạc, thích tìm tòi trên Internet những thứ họ quan tâm. Trong khi họ làm cái họ thích đó thì công việc họ được trả lương vẫn nằm ì ra đó, và họ trì hoãn cho tới phút chót, khi hết thời hạn, khi cấp trên thúc giục họ mới làm. Nếu có nhiệm vụ mới họ cũng lại làm như thế, tuần này qua tuần nọ, sau vài năm cái tật trì hoãn nó trở thành một thói quen ăn sâu vào bản chất. Thói quen đó trở lại làm hại cho nghề của họ, đe dọa sự tồn vong của họ trong văn phòng, trong công ti, nhưng họ không biết làm cách nào dứt bỏ. Vì làm cái không thích nên họ không có hứng thú, và không có hung thú thì không say mê, và íiến thức, kĩ năng của họ ngày càng sa sút. Rốt cục tài năng hóa mai một, và họ không đủ sức cạnh tranh nữa. Lối thoát cho họ là chọn cái họ thích làm và bỏ đi cái nghề chỉ để kiếm ăn hang ...