Skip to main content

Posts

18. Tì-khâu Đà-phiếu Bị Hủy Báng

Truyện 18, Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 2.  Xưa có tì-khâu tên là Đà-phiếu có sức mạnh như đại lực sĩ, xuất gia tinh cần và đắc a-la-hán, uy đức đầy đủ. Đà-phiếu chuyên liệu biện tăng sự, năm ngón tay phát ánh sáng vì giúp cho chúng tăng rất nhiều việc. Phật khen là đệ nhất doanh sự. Có tì-khâu Di-đa phúc đức mỏng, đến phiên làm chung với Đà-phiếu, mặc dù nấu nướng thô tệ nhưng lại quay ra chê, “Cứ hễ tên Đà-phiếu này nấu cho chư tăng thì tau chưa một lần ăn ngon. Phải tìm cách trừng phạt.” Di-đa có người chị làm tì-khâu-ni, bèn tới gặp kêu chị phỉ báng Đà-phiếu, việc đó xảy ra ba lần. Đà-phiếu chán ngán liền bay lên hư không, làm mười tám loại thần biến, nhập hỏa quang tam-muội, ở trong không trung mà biến mất như ngọn lửa, không còn thấy hình hài nữa. “Phỉ báng và tật đố khiến cho thánh hiền còn bị diệt thân, huống chi là phàm phu! Vì vậy mà trí giả phải thận trọng, chớ phỉ báng, chớ nói lời khinh miệt.” Lúc ấy chư tì-khâu hỏi Phật, “Tì-khâu Đà-phiếu có nhân duyên chi mà bị phỉ báng? ...

17. Mẫu Hậu Vì Đố Kị Giết Con Trai

Truyện 17. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 2.  Phật ở thành Vương Xá, nói Đề-bà-đạt-đa, “Sâu trong lòng tôi hằng niệm từ bi với em, thân khẩu ý đối với em không hề có ác niệm, nay em hãy sám hối với ta.” Đề-bà-đạt-đa mạ lị Phật rồi bỏ đi.   Chư tì-khâu hỏi, “Vì sao Như Lai từ tâm như vậy mà Đề-bà-đạt-đa lại ác mạ?” Phật nói, “Chẳng phải đời nay mà thôi. Trong thời quá khứ nước Ba-la-nại có vua tên là Phạm-ma-đạt, phu nhân tên là Bất Thiện Ý, có con trai tên Pháp Hộ, thông minh từ nhân, đi học ở chỗ thầy. Lúc ấy vua Phạm-ma dắt cung nữ ra ngự uyển chơi bời vui vẻ, lấy rượu uống thừa vua sai đem cho phu nhân. Phu nhân tức lắm, nói như vậy, ‘Tao phải chọc cổ thằng Pháp Hộ lấy máu nó mà uống, chứ không uống loại rượu này.’ Vua nghe nói vậy thịnh nộ quát, ‘Tới trường học kêu thằng Pháp Hộ về.’ Pháp Hộ về, vua định cắt cổ thì con nói với cha ‘Con không có tội chi mà lại là con một của vua cha, vì sao cha giết con?’ Vua đáp, ‘Không phải ta giết con mà là ý mẹ con. Nếu ra xin lỗi mẹ cho ...

16. Người Em Cảm Vua Truyền Sắc Lệnh Hiếu Dưỡng Cha Mẹ

Truyện 16, Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 2.  Có lần Thế Tôn kể cho chư tì-khâu, “Phải nên biết ngày trước nước Ba-la-nại có một tập tục xấu lưu hành khắp xứ. Cha trong nhà sáu mươi tuổi thì cho một cái phu lũ, bắt giữ nhà. Lúc ấy có hai anh em, anh nói em, ‘Em đưa cho ba cái phu lũ để ba giữ nhà.’ Trong nhà chỉ có một cái phu lũ, người em cắt ra một nửa cho cha rồi thưa cha rằng, ‘Của anh đưa ba chứ không phải con đưa. Anh bắt ba giữ nhà.’ Người anh nói người em, ‘Vì sao không đưa hết cái phu lũ, mà phải cắt ra một nửa?’ Người em đáp, ‘Chỉ có một cái phu lũ, không cắt ra hai sau kiếm đâu ra?’ Anh hỏi, ‘Định để cho ai nữa?’ Em đáp, ‘Không để dành cho anh hay sao?’ Anh hỏi, ‘Vì sao phải cho anh?’ Em đáp, ‘Sẽ tới lúc anh già đi, con anh cũng sẽ cho anh ngồi giữ cửa.’ Người anh nghe vậy kinh ngạc, ‘Anh cũng sẽ phải như vậy sao?’ Người em hỏi lại, ‘Ai thay cho anh?’ Rồi nói anh, ‘Tục hủ lậu như vậy nên chung tay dẹp bỏ.’ Hai anh em dắt nhau tới quan phụ tướng và lấy lời lẽ ấy ra thưa. Phụ tướ...

15. Voi Trắng Giáo Hóa Chúng Sinh Hiếu Dưỡng Cha Mẹ Và Giải Hòa Hai Nước

Truyện . Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 2.  Xưa Phật ở nước Xá-vệ nói các tì-khâu rằng, “Có tám chủng người phải nhứt định bố thí, không cần nghi vấn. Đó là cha mẹ, Phật với đệ tử Phật, người từ xa về, người đi xa, bệnh nhân, và người trông bệnh.”  Chư tì-khâu bạch Phật, “Như Lai Thế Tôn, thật là kì đặc, thường ở chỗ cha mẹ mà tán thán cung kính.” Phật nói, “Không phải chỉ có hôm nay thôi mà quá khứ tới nay ta vẫn hằng tôn trọng cung kính.”  Chư tì-khâu hỏi, “Tôn trọng tán thán, việc ấy như thế nào?” Phật kể, “Quá khứ rất xa có hai quốc vương, một là Ca-thi quốc vương, hai là Tỉ-đề-ê quốc vương. Tỉ-đề-ê vương có đại hương tượng, dùng sức của hương tượng khuất phục quân của Ca-thi vương. Ca-thi vương niệm như vầy, ‘Nay ta phải làm sao để có được hương tượng mà tồi phục quân của Tỉ-đề-ê vương?’ Lúc ấy có người nói, ‘Thần thấy trong núi có bạch hương tượng.’ Vua nghe như vậy liền ban mộ dụ, ‘Người nào bắt được hương tượng về trẫm sẽ trọng thưởng.’ Có người ứng mộ, tập hợp quân đoàn...

14. Vị Trưởng Giả Cảm Vua Làm Việc Hiếu

Truyện 14. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 2.  Tôi nghe như vầy: Có một thời Phật ở nước Xá-vệ, nói chư tì-khâu rằng, “Nếu có người muốn được Phạm thiên vương tới nhà mình, hãy hiếu dưỡng cha mẹ, Phạm thiên sẽ tới trong nhà. Nếu muốn Đế thích tới nhà, hãy hiếu dưỡng cha mẹ thì Đế thích sẽ tới nhà. Nếu muốn được thiên thần tới nhà, chỉ cần cung dưỡng cha mẹ, cần phải biết tất cả thiên thần đều ở trong nhà. Chỉ cần cung dưỡng cha mẹ thì sẽ được hòa thượng ở lại trong nhà. Muốn được A-đồ-lê ở trong nhà, chỉ cần cung dưỡng cha mẹ thì A-đồ-lê ở lại trong nhà mình. Nếu muốn cung dưỡng chư hiền thánh với Phật, chỉ cần cung dưỡng cha mẹ, chư hiền thánh với Phật sẽ ở lại trong nhà.”  Chư tì-khâu nói, “Như Lai Thế Tôn cung kính phụ mẫu thật là hi hữu.”  Phật nói, “Không chỉ hôm nay ta mới cung kính phụ mẫu hi hữu như vậy, trong đời quá khứ cũng từng cung kính phụ mẫu hi hữu như vậy.”  Tì-khâu hỏi, “Trong quá khứ người thường cung kính như thế nào?”   Phật nói, “Đời xưa nước ...

13. Phật Lấy Nước Trí Tuệ Dập Ba Loại Lửa

Truyện . Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 2.  Có một nước tên là Nam Phương Sơn. Phật muốn tới nước đó, giữa đường tá túc một tụ lạc. Gặp lúc tụ lạc ấy đang có lễ hội, uống rượu say sưa, bất giác lửa nổi lên thiêu cháy tụ lạc ấy. Mọi người kinh khiếp, không biết đường nào mà chạy, họ nói với nhau, “Chỉ cần chúng ta nương tựa Phật thì khả thoát hỏa nạn này.” Bèn bạch Phật, “Thế Tôn, xin người cứu tế.” Phật nói, “Nhất thiết chúng sinh đều có ba thứ lửa, lửa tham dục, sân nộ, và ngu si. Ta dùng nước trí dập tắt ba ngọn lửa đó. Nếu lời này đúng thì hỏa hoạn này sẽ diệt.” Vừa dứt lời thì lửa tắt. Mọi người rất mừng, càng thêm tín Phật. Phật thuyết pháp cho, đắc đạo quả tu-đà-hoàn.  Chư tì-khâu nghi quái. “Thế Tôn xuất thế là việc rất kì đặc. Người làm lợi ích lớn cho thôn lạc này, đã dập hỏa hoạn lại còn khử tâm cấu cho nữa.” Phật nói, “Không phải chỉ ngày nay ta mới làm lợi ích cho những người này, trong đời quá khứ cũng từng làm lợi ích lớn cho họ.” Chư tì-khâu hỏi, “Không rõ Thế Tôn đời ...

12. Chuyện Khỉ Ác Và Khỉ Thiện

Truyện 12, Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 2.  Lúc ấy Phật ở thành Vương Xá. Chư tì-khâu bạch Phật: “Thế Tôn! Y chỉ Đề-bà-đạt-đa thường chịu khổ não, y chỉ Như Lai Thế Tôn đời này đắc an lạc, đời sau sinh vào thiện xứ, đắc giải thoát.” Phật nói các vị tì-khâu: “Không phải chỉ ngày nay mà ngay trong thời quá khứ, có hai con khỉ, mỗi con có năm trăm quyến thuộc. Bị vương tử của vua Ca-thi đi săn bao vây, dẫn lính sắp tới nơi. Con khỉ thiện nói con khỉ ác, “Bây giờ chúng ta vượt sông thì khả thoát nạn.” Khỉ ác đáp: “Tôi không qua được.” Khỉ thiện nói với bầy của nó: “Cây bì-đa-la nhánh rất dài.” Liền kéo cành cây xuống đưa năm trăm quyến thuộc qua sông. Quyến thuộc khỉ ác do không qua sông nên bị vương tử bắt hết. Con khỉ thiện lúc ấy chính là thân ta; con khỉ ác lúc ấy chính là Đề-bà-đạt-đa, bầy quyến thuộc theo nó lúc ấy chịu khổ não, những người y chỉ ông ta nay cũng như thế. Những kẻ y chỉ tôi lúc ấy suốt đêm thụ lạc, nay được tiếng lành và cung dưỡng, tương lai sinh vào hai cõi người trờ...